Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tưởng tượng

Trong buổi tập thể lực của các anh lính, chỉ huy hướng dẫn: 'Các anh hãy nằm ngửa ra, chổng 2 chân lên trời và làm động tác như đạp xe đạp'.

Mọi người đều làm theo. Một lúc sau chỉ huy thấy binh nhì Mike ngừng đạp liền hỏi:

- Sao anh không tập tiếp?

- Tôi đang để xe đạp chạy theo đà một lúc đã.

Đó là xe đạp của tôi

Một người truyền giáo đã bỏ ra vài năm để chỉ bảo cho một bộ lạc thổ dân cách thức trồng trọt và xây dựng mọi thứ để tự cung tự cấp cho mình.

Về sau, ông nhận ra rằng, ông chưa bao giờ dạy cho bộ tộc đó nói tiếng Anh. Vì vậy, ông gọi vị tù trưởng cùng đi bộ vào rừng, chỉ một cái cây và nói với vị tù trưởng:

- This is a tree (Đây là một cái cây).

Vị tù trưởng nhìn cây và lẩm bẩm:

- Tree.

Người truyền giáo lấy làm hài lòng với câu trả lời đó. Họ đi xa hơn nữa và người mục sư chỉ một hòn đá, nói:

- This is a rock (Đây là một hòn đá).

Nghe thế, vị tù trưởng nhìn và nói:

- Rock.

Mục sư thật sự cảm thấy hăng hái về kết quả đó. Khi ông nghe tiếng sột soạt trong một bụi cây bèn ngó trộm vào trong và nhìn thấy một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau. Vị mục sư thực sự cảm thấy bối rối và nhanh chóng phản ứng lại:

- Riding a bike (Đang cưỡi xe đạp).

Vị tù trưởng thoáng nhìn đôi nam nữ, lập tức lôi cây súng ra và bắn chết họ. Mục sư nổi giận và la hét vị tù trưởng rằng, ông đã tốn biết bao công sức để dạy cho bộ tộc như thế nào là văn minh và cách đối xử đúng với mọi người và tại sao anh ta có thể giết chết những người này một cách dã man như vậy?

Vị tù trưởng lạnh lùng đáp:

- It’s my bike.

Bằng lòng

David là một người bố rất chiều vợ và con. Ông có một cô con gái xinh đẹp đang ở tuổi đôi mươi và đương nhiên, cô bé đã có người theo đuổi.

Một buổi tối, David gọi con gái lại:

'Người yêu của con vừa xin phép bố cho cưới con. Bố đã bằng lòng. Chúc con hạnh phúc'.

Cô bé phản ứng lấy lệ: 'Kìa bố, con muốn sống với mẹ...'.

'Bố cũng bằng lòng luôn. Con cứ đưa mẹ theo'.

 

Cứ bảo tuổi sửu có được không!

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ. Bà vợ thấy tình chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai.Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót bà huyện. Bà huyện cũng từ chối đây đẩy:

- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, hay mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi đấy!

- Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách: Quan huyện nhà tôi tuổi “Tí”.Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đển đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!

- Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.

- Một hôm quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem sự tình kể lại

- Nghe xong, ông huyện mắng: Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi “Tí”! Cứ bảo tuổi “Sửu” có được không?

Truyện cười dân gian

Buổi sáng, bà Jones vừa mở cửa thì một anh chàng ào vào nhà. Không để ý đến vẻ khó chịu của chủ nhà, anh ta lui cui rắc một cái gì đó lên tấm thảm rồi quay ra quảng cáo:

- Thưa bà, tôi là nhân viên bán hàng của hãng sản xuất máy hút bụi Tammy. Để chứng minh cho tính ưu việt của sản phẩm, nếu máy không hút sạch chỗ phân ngựa vừa rắc ra tấm thảm này, tôi sẵn sàng ăn hết những gì còn sót lại.

Gương mặt cau có của bà Jones giãn ra với một nụ cười đắc chí:

- Đấy là cậu nói đấy nhé! Tôi sẽ thêm cho cậu một lọ nước sốt cà chua vì nó khó ăn lắm đấy. Chúng tôi vừa chuyển tới đây và chưa kịp đóng điện.