Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vai trò quan trọng

Một nhà tài trợ đồng ý đầu tư cho nhà hát kịch với điều kiện phải có một vai cho cô bạn gái của ông ta.

- Đồng ý! Đạo diễn nói. Xin hỏi cô ấy biết làm gì?

- Tất cả mọi thứ, cô ấy là một diễn viên tài ba đấy!

- Tốt, tôi sẽ cho cô bồ của anh một vai quan trọng.

Nhà tài trợ hoan hỉ ký vào bản hợp tác tài trợ. Đến ngày trình diễn vở kịch, ông ta rất sung sướng khi thấy cô bồ ruột của mình bước ra sân khấu ngay từ hồi đầu vở kịch, tay chìa bức thư và nói:

- Thưa bà, đây là thư của bà!

Rồi cô ta lui vào và không thấy xuất hiện trong một cảnh nào nữa. Xong buổi diễn, nhà tài trợ tức giận nói với đạo diễn:

- Anh coi thường tôi quá đấy! Anh phải xem lại vai diễn, nếu không tôi sẽ rút tiền tài trợ.

- Xin ông đợi đã. Tôi sẽ suy nghĩ và tìm vai khác cho cô ấy - Đạo diễn năn nỉ.

Ngày hôm sau, nhà tài trợ lại đến xem buổi diễn và cũng chỉ thấy cô bồ bước ra từ hồi đầu của vở kịch và cũng chỉ nói một câu như hôm trước rồi lui vào.

Lần này thì nhà tài trợ nổi cáu thật sự, ông ta tới gặp đạo diễn và gào lên:

- Tôi không ưa những người lừa tôi.... Cô ấy chỉ làm đúng như lần trước là thế nào?

- Không phải! Lần này cô ấy cầm một bức thư bảo đảm.


Gia phả

Gia đình Smith rất tự hào về truyền thống của gia đình họ. Tổ tiên của họ đã đến Mỹ từ rất lâu rồi. Gia đình họ từ đời này sang đời khác gồm nhiều Thượng nghị sĩ nổi tiếng và các nhà kinh doanh tài ba.

Vì thế họ quyết định làm một cuốn gia phả để lại cho con cháu đời sau. Họ mướn một tác giả nổi tiếng. Nhưng lại có vấn đề nảy sinh đó là trong dòng họ duy nhất có chú George, người đã bị kết án tử hình trên ghế điện.

Ông tác giả nối rằng ông ta có thể giải quyết êm thắm vấn đề này.

Khi cuốn sách được làm xong. Ở một đoạn trong đó có ghi: "Chú George đã giữ một ghế quan trọng hoạt động bằng điện trong một cơ quan chính phủ, nó gắn với ông bởi một mối liên kết chắc chắn và cái chết của ông đến như một cú sốc mạnh."!!!

Nằm bên người đẹp mà vẫn lạnh

Một đêm tối trời ở một làng quê hẻo lánh, một khách bộ hành nhỡ độ đường ghé vào một căn nhà xin thuê phòng nghỉ qua đêm. Chủ nhà từ chối vì nhà chỉ có hai phòng, một của hai vợ chồng và một của cô con gái.

- Tôi có thể nằm trên một chiếc ghế hay một xó xỉnh nào đó cũng được! - Người khách nằn nì.

Ái ngại cho người khách lạ, ông chủ nhà đưa khách vào nhà và nói:

- Thôi được! Tôi thấy anh có vẻ đàng hoàng... Anh có thể ngủ chung phòng với con gái tôi nhưng với điều kiện là anh không được làm gì nó!

Người khách đồng ý ngay không chút suy nghĩ. Chủ nhà dẫn anh ta lên gác, vào một căn phòng nhỏ, dặn dò:

- Anh có thể nằm bất kỳ nơi nào trong phòng nhưng xin nhớ cho là không được làm gì với con gái của tôi đấy!

Người khách trải áo xuống sàn và nằm xuống nhưng loay hoay mãi mà không thể ngủ được vì sàn nhà quá cứng và trời thì lạnh. Nhắm chừng cô gái đã ngủ say, anh ta rón rén lại bên giường. Lay lay cô gái vài cái không thấy phản ứng gì, anh ta leo lên giường đánh một giấc say sưa.

Hôm sau, người khách dậy sớm, cảm ơn ông bà chủ nhà tốt bụng rồi xin thanh toán tiền trọ để tiếp tục lên đường.

- Anh không cần trả tiền. Thật bất tiện phải để anh nằm chung phòng với con gái tôi. - Ông chủ nhà nói.

- Ông tốt quá! Xin cảm ơn ông! - Người khách nói và hỏi thêm - Sao trời lạnh thế mà suốt cả đêm con gái ông bà chẳng chịu đắp chăn, làm thân thể cô ấy giá như đồng ấy...

- Xin thứ lỗi! - Ông chủ nhà nói nhỏ - Vì hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang của làng.

 

Dự trù sửa thật đắt để thanh lý

Sếp bảo nhân viên:

- Cậu làm dự trù sửa chữa cái máy vi tính của tôi đi.

- Thưa sếp, nó còn mới tinh, tại sao phải sửa ạ?

- Báo hỏng để thanh lý! Dự trù thật đắt vào, thằng nhóc nhà tôi đang cần một cái máy tính để học.

Tay vợt mê tín

Ở một cơ quan, các công chức thường chơi quần vợt vào các buổi sáng thứ bảy. Có lần, khi một nhân viên mới được tuyển vào, mọi người liền rủ anh ta làm vài hiệp và hẹn gặp vào lúc 9h sáng ở câu lạc bộ. Anh chàng 'ma mới' nhận lời nhưng nói thêm, có thể anh ta sẽ đến muộn 10 phút.

Sáng thứ bảy đó, chàng nhân viên mới đến vào đúng 9 giờ. Anh ta cầm vợt bằng tay phải và đánh bại tất cả các đối thủ.

Thứ bảy kế đó, anh nhân viên mới lại hẹn sẽ tham gia cuộc chơi nhưng có thể sẽ trễ 10 phút. Thế rồi, anh ta vẫn đến đúng giờ, lần này cầm vợt bằng tay trái và lại giành thắng lợi dễ dàng.

Sự việc cứ lặp đi lặp lại trong vài tuần. Thành viên mới của câu lạc bộ luôn hẹn sẽ có thể đến trễ chừng 10 phút nhưng lại toàn đến đúng giờ và dù cầm vợt bằng tay trái hay tay phải, anh ta cũng đánh bại mọi đối thủ không chút khó khăn.

Những nhân viên khác bắt đầu thấy ngán và quyết định hỏi anh chàng kia cho ra nhẽ. Trong một lần tụ tập uống bia, một người hỏi:

- Này anh bạn, thứ bảy nào cậu cũng nói là có thể sẽ tới muộn chừng 10 phút nhưng chưa từng trễ giờ lần nào cả. Lần thì cậu chơi tay trái, lần thì chơi tay phải nhưng bao giờ cũng thắng. Tất cả những chuyện này là sao hả?

Nhân viên mới đáp:

- À! Chẳng qua là vì tớ rất mê tín. Mỗi sáng thứ bảy, khi thức giấc, tớ thường ngắm vợ. Nếu vợ tớ nằm nghiêng sang trái, hôm đó tớ sẽ chơi vợt bằng tay trái và ngược lại, nếu vợ tớ nằm nghiêng sang phải, tớ sẽ cầm vợt bằng tay phải...

- Thế nếu vợ cậu nằm ngửa? - Một đồng nghiệp ngắt lời.

- Thì tớ sẽ tới muộn 10 phút!