Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vấn đề lớn nhất

Chồng nói với vợ: 'Em thường mang bức hình của anh theo khi đi làm. Vì sao vậy?'

Vợ: Khi nào có vấn đề, dù có khó khăn đến thế nào, em nhìn vào bức hình của anh và vấn đề đó liền biến mất.

Chồng: Em thấy chưa, em thấy anh tuyệt vời với em như thế nào chưa?

Vợ: Vâng, em nhìn vào bức hình và tự nhủ: 'Còn vấn đề nào to hơn vấn đề này chứ?'.

 

Khuân nắp cống về nhà

Cô gái tóc vàng hoe lần đầu tiên lái xe.

Đang đi trên đường, chợt cô nghe thấy tiếng lộc cộc dưới gầm xe. Dừng lại, xuống xem cô phát hiện thấy một bánh xe vừa to, vừa nặng ở dưới gầm. Phải vất vả, khổ sở lắm cô mới vần được nó lên xe, cũng vì vậy mà quần áo bẩn thỉu, mặt mũi lấm lem.

Về đến nhà, ông chồng thấy vậy hốt hoảng:

- Em làm sao mà trông kinh khủng thế?

- Một bánh xe long ra, nên em phải bê nó lên trở về. Anh xem này.

- Nhưng đây là cái nắp cống ngầm mà, em không mang trả lại thì cảnh sát đến nhà lập biên bản bây giờ!

- !!!!!

Trái ngược

- MR : Lạ thật, sao bà trái ngược hòan tòan với em gái bà thế nhỉ? Thật hiền dịu, dễ thương, đầy nữ tính …
- AD: Ông quá khen rồi đấy.
- MR: Tôi đang nói về em gái bà chứ đã nói về bà đâu
- AD: Gừ…

Tuổi trước tên sau

Một hôm, ông Tèo nhà ở quê, đón xe đò lên TP HCM thăm con. Tới bến, xuống xe, ông muốn đón xe ôm về thẳng nhà cậu con trai nhưng không biết kêu xe ôm như thế nào.

Sợ nói không đúng kiểu, người ta biết mình nhà quê, lại nói giá trên trời, ông kín đáo đứng quan sát xem người ta kêu xe ôm như thế nào.

Một bà cụ tới bên bác tài xe ôm nói: '80 Nguyễn Thị Minh Khai' rồi leo lên xe. Bác tài rồ ga lao vút đi.

Lát sau, một anh thanh niên cũng nói: '20 Trần Phú' rồi cũng leo lên chiếc xe ôm đang đứng cạnh đó.

Ông lão hiểu ra, vỗ đánh đét vào mông, phấn khởi nói: 'Tưởng gì! Dễ ợt! Tuổi trước tên sau...!'.

Ông Tèo tự tin đến bên bác tài xe ôm, dõng dạc: '90 Lý Văn Tèo'.

Nghỉ phép

Một nhân viên làm việc quần quật cả năm, đến gặp sếp xin nghỉ phép. Vị sếp tròn mắt nói:

- Sao? Anh muốn nghỉ phép ư? Nghỉ phép? Anh không biết ngượng à? Anh hoàn toàn không biết rằng anh làm việc ít như thế nào à? Đây tôi tính cho anh xem:

Một năm có 365 ngày. Mỗi ngày anh ngủ 8 tiếng, vậy là mất 122 ngày - còn lại 243 ngày. Mỗi ngày anh có 8 tiếng rảnh rỗi, mất thêm 122 ngày nữa - còn lại 121 ngày. Chủ nhật không phải làm việc, mà một năm có tới 52 chủ nhật - vậy là còn 69 ngày. Anh vẫn theo dõi tôi nói gì chứ? Còn nữa, chiều thứ bảy anh không làm việc, 52 thứ bảy chia cho 2 bằng 26, vâng 26 ngày nữa - vậy là còn có 69 - 26 = 43 ngày! Nhưng vẫn còn chưa hết. Mỗi ngày anh nghỉ giải lao 2 giờ, tổng cộng là 30 ngày. Thế thì còn gì nữa? Ồ, còn có 13 ngày! Nhưng một năm lại có 12 ngày lễ. Thế thì còn gì nữa? Vâng, anh còn chính xác có 1 ngày! Nhưng hôm đó lại là ngày 1/5, và rõ ràng là anh không phải làm gì cả. Đấy, một năm anh đã làm gì? Vậy mà anh còn dám xin nghỉ phép ư?