Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vẫn nhớ ngày trước

Một nữ giáo viên phải ra tòa vì vi phạm luật giao thông. Sau khi nghe biên bản của cảnh sát giao thông, quan tòa nói với bị cáo:

- Thưa cô, tôi chờ dịp này đã lâu lắm rồi. Bây giờ cô đến ngồi tại bàn này và hãy chép phạt cho tôi 500 lần câu: " Tôi không được vượt đèn đỏ".

Chữa bệnh nói nhảm

Một bà than phiền với bác sĩ rằng chồng bà ta hay nói lảm nhảm trong lúc ngủ. Ông bác sĩ bảo:

- Tôi có thể kê đơn giúp ông nhà thôi không nói nữa.

- Bà khách phản đối: Ồ không! Ông làm ơn kê cho tôi loại thuốc nào khiến cho ông ấy nói rõ hơn một chút.

Vợ chồng ngành xuất bản

Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

- Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

- Em để cho anh giữ bản quyền.

Vài năm sau. Cô vợ đọc:

- Sách đã cũ rồi phải không anh.Sao nay em thấy anh đọc nhanh.Không còn đọc kỹ như trước nữa.Để sách mơ thêm giấc mộng lành.

Anh chồng ngâm:

- Sách mới người ta thấy phát thèm.Sách mình cũ rích, chữ lem nhem.Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc.Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm.

Cô vợ thanh minh:

- Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác.Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Anh chồng lầu bầu:

- Đọc tới đọc lui mấy năm rồi.Cái bìa sao giống giấy gói xôi.Nội dung từng chữ thuộc như cháo.Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi.

Gã hàng xóm hắng giọng sang:

- Sách cũ nhưng mà tui chưa xem.Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm.Cũng tính hôm nào qua đọc lén.Liệu có trang nào anh chưa xem?

Cùng mù chữ cả

Một lần vào quán ăn, Einstein quên kính nên không đọc được thực đơn, ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Với cái nhìn đầy thông cảm, anh bồi ghé tai Einstein nói thầm:

- Xin lỗi, tôi cũng không biết chữ như ngài.

Ân hận

Mẹ vợ gọi cho con rể giọng gay gắt: 'Anh đã thấy ân hận chưa? Anh hung dữ ném cái bình to như thế vào người nó làm nó bỏ về nhà mấy bữa nay'.

- Vâng, con rất ân hận, con mạnh tay quá.

- Thế thì tốt, để tôi bảo nó về...

- Nhưng cô ấy có về thì cái bình cổ quý giá của con cũng không thể liền lại được mẹ ạ!