Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vâng, tôi "đồng tính"

Người lính thủy thủ đã nghĩ ra cách để có thể ngủ một giấc ngon lành cùng phòng với anh chàng lính không quân hay gây ồn.

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.

- Ông phải còn phòng nào nữa chứ - anh ta khẩn khoản - hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu.

Người quản lý nói:

- À, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người, một anh chàng thuộc lực lượng không quân. Và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đã phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không.

- Không vấn đề gì - người lính thuỷ mệt mỏi nói - Tôi sẽ lấy nó.

Sáng ngày hôm sau, anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời.

- Anh ngủ thế nào? - Người quản lý hỏi.

- Chưa bao giờ tốt hơn thế.

Người quản lý rất lấy làm ấn tượng:

- Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?

- Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay - Anh chàng kia nói.

- Làm thế nào mà anh làm được?

- Khi tôi vào phòng, anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi - anh thuỷ thủ giải thích - Tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói: 'Ngủ ngon nhé, cưng'. Và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi.

Bưu cục thó mất rồi

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:

- "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".

- Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:

- "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".

Nặng lắm không?

Một người hàng xóm nhìn thấy hai người cạnh nhà mình đang khiêng một người bệnh đi cấp cứu liền hỏi thăm.

- Này anh ơi, có nặng lắm không?

Người kia vừa thở vừa trả lời:

- Cảm ơn bác, tôi cũng không biết nữa. Lúc đi vội quá nên chưa cân.

Không biết là phải mặc quần áo

Đôi bạn trai gặp nhau: Nghe nói cậu đi làm ở Công ty X rồi phải không?

- Ừ, nhưng tớ bị đuổi ngay từ ngày đầu tiên.

- Sao vậy?

- Trong giấy gọi đi làm có thông báo rõ là: 'Chỉ mang cà-vạt đỏ'. Thế mà lúc đến công ty thì tớ thấy mọi người còn mặc cả quần áo!

Ngựa chết nhiều quá

Vị đại tá đi một vòng để kiểm tra nhưng không thấy người lính nào trong trại.

Một lúc sau, một người lính vội chạy đến, thở hổn hển nói:

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ một chút, tôi chạy ra trạm xe buýt nhưng không kịp, tôi đã mướn một chiếc taxi nhưng giữa đường thì bị bể bánh, lúc ấy tôi tìm thấy một trang trại và mua được một con ngựa nhưng chạy một lúc thì nó lăn ra chết, tôi đã phải chạy suốt 10 dặm đường và cuối cùng đã về tới đây.

Vị đại tá tỏ vẻ hoài nghi nhưng biết không làm gì được nên ông cho anh ta đi. Một lúc sau, thêm 8 người lính xuất hiện trước mặt ông, ông hỏi họ tại sao lại về trễ. Và họ nói y như người lính đầu tiên:

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho chúng tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ... Tôi đã phải chạy suốt 10 dặm đường và cuối cùng đã về tới đây.

Vị đại tá nhìn họ đầy ngờ vực nhưng vẫn cho cả bọn đi. Đúng lúc này người lính thứ 10 xuất hiện, người đầy mồ hôi.

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ một chút, tôi chạy ra trạm xe buýt nhưng không kịp, tôi đã mướn một chiếc taxi nhưng…

- Để tôi đoán coi nào – Vị đại tá cắt ngang – Chiếc xe bị bể bánh phải không?

- Không ạ - Người lính nói – Có quá nhiều con ngựa chết trên đường đi, mất rất nhiều thời gian để vượt qua chúng.