Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vì sao loài bò không nên có cánh?

Một nhà sinh vật học du lịch ở Rome (Italia). Chim bồ câu bay rợp các quảng trường. Ông đang thích thú ngắm nhìn thì một bãi phân chim từ không trung rơi thẳng vào đầu. Ông lẩm bẩm: 'Ơn trời! Bây giờ tôi đã hiểu vì sao loài bò không nên có cánh'.

Mèo mù vớ phải cá rán

Người chủ hiệu đi qua phòng đóng gói, trông thấy một cậu bé đang ngả lưng trên một chiếc thùng, miệng huýt sáo vui vẻ.

- Mày làm được bao nhiêu tiền một tuần? - ông ta hỏi.

- 50 đôla một tuần, thưa ông.

- Đây là tuần lương của mày. Cút luôn đi!

Khi gặp người quản đốc, ông chủ cằn nhằn:

- Anh thuê thằng bé đó ở đâu vậy?

- Chúng ta có thuê nó bao giờ đâu, nó vừa mang tới một kiện hàng từ một công ty khác.

Đi trễ

Đã vào tiết học, keli lúc này mới bước vào cổng trường. bác bảo vệ kêu lại và hỏi:

- Tại sao con đi trễ?       

Keli:

- Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng

Bảo vệ:

- Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà?

Keli:

- Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng????

Bằng chứng để xin trợ cấp

Cặp vợ chồng già không con sống với nhau trong điều kiện rất thiếu thốn về vật chất.

Một hôm, cụ ông bảo cụ bà:

- Tôi nghĩ đã đến lúc phải lên quận xin trợ cấp tuổi già.

Cụ bà băn khoăn:

- Nhưng ông không có giấy tờ chứng minh tuổi tác, làm sao xin được?

Cụ ông quả quyết:

- Bà yên tâm, tôi có cách rồi.

Sáng hôm sau, cụ ông lần lên quận để rồi chiều mang về cái chi phiếu đầu tiên. Cụ bà hỏi:

- Làm cách nào mà ông chứng minh được vậy?

- Thì tôi cởi hết cúc áo ra, chỉ cho họ thấy bộ lông ngực bạc trắng của mình.

Cụ bà thở dài:

- Vậy sao sẵn đó mà ông không cởi cả quần ra để xin trợ cấp tàn phế luôn thể.

Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.

Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:

- Sao đến khuya thế con? Khuya thế?...

Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.

Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: 'Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!'.

Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:

- Thưa thầy chữ gì đây?

- Chữ 'tệ'.

Thầy cắt nghĩa luôn: 'tệ là tệ'. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: 'tệ là tệ', 'tệ là tệ'. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là 'tệ' và cũng cắt nghĩa 'tệ là tệ'. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ 'tệ' xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:

- Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?

Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:

- Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!