Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Việc nhẹ nhàng

Một ông chồng tâm sự với bạn: 'Cậu biết không, phụ nữ cần phải làm những công việc nhẹ nhàng. Như vợ tớ chẳng hạn, mỗi ngày cô ấy mang trên tay không quá 1 kg'.

- Thế cô ấy làm việc gì?

- Bán vé số!

Đại ca ra tay

Một anh tướng rất du đãng, sau khi nhậu ở quán bia ôm ra. Thấy mình bị mất xe, liền đi trở vào, móc súng ra và lớn tiếng: 'Thằng nào lấy xe của tao?'

Ai cũng sợ và im tiếng. Anh ta nói tiếp:

- Tao uống xong chai bia, mà không thấy xe tao bên ngoài tao sẽ làm như đã làm ở bên Khánh Hội cách đây 2 ngày.

Sau khi uống xong chai bia anh ta bước ra ngoài thấy xe ở chỗ cũ. Anh bồi bàn đến gần và hỏi nhỏ:

- Vậy đại ca đã làm gì cách đây 2 ngày bên Khánh Hội?

- Thì tao bị mất xe, sau đó ngồi chờ không thấy, rồi tao đi bộ về nhà.

Kiểu gì cũng phải mua

Người bán hoa bên đường ra sức thuyết phục khách hàng: 'Hãy mua tặng vợ anh một bó hoa'.

- Nhưng tôi chưa có vợ - người đàn ông trẻ trả lời.

- Thế thì anh mua cho người yêu anh đi.

- Nhưng tôi cũng chưa có người yêu.

- Vậy thì hãy mua 2 bó hoa để chúc mừng cho sự may mắn của anh.

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Không được nhìn trộm khi tắm

Cô dâu than phiền về chiếc váy trong khi chú rể đang tắm khiến anh ta tưởng cô vợ nhìn trộm mình.

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng:

- 'Ôi trời ơi, sao màu của nó lại thâm thâm xỉn xỉn thế này?'

Chú rể trong phòng giật mình, mặt nóng ran.

- 'Lại còn nhăn nheo nữa, anh yêu!'

Khuôn mặt chú rể chuyển từ đỏ sang tím, giận tê tái không nói được lời nào...

- 'Xem nào, giời ạ! Đã thế nó lại còn ngắn tủn, chắc không vừa với em rồi!' - Cô dâu buông lời kết luận.

Chú rể không chịu nổi nữa, đạp cửa đánh rầm một cái, tồng ngồng chạy ra khỏi buồng tắm, giọng sừng sộ:

- 'Cô thật chẳng coi tôi ra cái gì! Đã bảo khi tôi tắm không được nhìn trộm cơ mà!'

- Cô dâu: ....?..