Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Việc quan trọng

Cặp vợ chồng nọ sống với nhau đã 10 năm, lúc nào cũng yên ổn. Hàng xóm thấy thế rất ngưỡng mộ, bèn hỏi thăm bí quyết.

- Anh làm thế nào mà gia đình lúc nào cũng yên ấm vậy? - người hàng xóm hỏi anh chồng hạnh phúc.

Anh chồng thong thả:

- Tụi này đã thoả thuận trước khi lấy nhau là việc gì quan trọng thì do tôi quyết định, còn việc gì không quan trọng thì để vợ tôi lo.

- Vậy rồi sao?

- Suốt mười năm qua chẳng có việc gì quan trọng cả.

Chưa tới giá

Trước buổi hò hẹn đầu tiên với bạn gái, chàng trai mới lớn rất hồi hộp. Vì chưa có kinh nghiệm gì, chàng xin bố cho lời khuyên. Ông bố suy nghĩ hồi lâu rồi đáp.

- Mục đích của những cuộc hò hẹn là ghi điểm. Và để làm được điều đó, con phải tặng người con gái vài món quà. Vì vậy, khi con đi đón bạn gái, hãy mang theo hoa và sô cô la. Các cô gái thường phát điên lên vì những thứ như vậy. Con cho càng nhiều thì con nhận càng nhiều.

Hôm sau, chàng trai đến với người yêu, mang theo một đóa hồng rực rỡ và một hộp sô cô la hảo hạng. Nàng mừng rỡ vô cùng và thưởng cho chàng một nụ hôn dài nồng cháy. Nàng áp sát ngực vào lồng ngực chàng, lùa ngón tay ve vuốt tóc chàng, hy vọng nụ hôn ấy sẽ lắng đọng trong chàng trọn đời.

Sau nụ hôn, chàng trai quay người, lao ra cửa.

- Em xin lỗi! - Cô gái thốt lên. - Em không cố ý làm anh sợ!

- Không phải vậy đâu em. - Chàng trai đáp. - Anh đi mua cho em vài món nữ trang.

Hết cách từ chối

Một doanh nghiệp mới thành lập có nhu cầu tuyển dụng nhân viên văn phòng. Họ treo một tấm biển ngoài cửa sổ trụ sở công ty, có ghi hàng chữ sau:

Một con chó hoang đi qua trụ sở công ty nhìn thấy bảng quảng cáo liền đẩy cửa đi vào. Nó ngước nhìn người lễ tân, vẫy đuôi, bước lại chỗ tấm biển và kêu rít lên.

Hiểu ý, người lễ tân liền gọi trưởng phòng tới. Ông ta cực kỳ ngạc nhiên khi biết ứng viên là một con chó. Tuy nhiên, vì vị khách bốn chân này có vẻ rất quyết tâm, ông vẫn cho nó vào phòng riêng để phỏng vấn. Đầu tiên, ông từ chối:

- Một chú cún con không thích hợp cho vị trí này. Công việc đòi hỏi ứng viên phải biết đánh máy.

Con chó chạy lại chỗ máy chữ và soạn thảo một lá thư hoàn chỉnh. Nó lấy tờ giấy ra và chạy lại đưa cho ông trưởng phòng rồi nhảy lên ghế ngồi chễm chệ.

Ông trưởng phòng choáng váng nhưng vẫn tìm lý do khác:

- Tấm bảng quảng cáo nêu rõ, ứng viên cần phải thành thạo máy vi tính.

Con chó chạy lại chỗ đặt máy tính, thao tác một cách cực kỳ ngon lành và hoàn tất một biểu mẫu tính thuế hoàn chỉnh.

Lần này, ông trưởng phòng nói không nên lời. Nghẹn giọng mất một lúc, ông mới lên tiếng:

- Tôi thấy rằng cậu là một chú chó rất, rất thông minh và có một số khả năng thú vị. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể giao công việc này cho cậu được.

Ông trưởng phòng nhún vai:

- Đúng vậy, nhưng công việc còn yêu cầu ứng viên phải biết một ngoại ngữ.

Con chó nhìn ông trưởng phòng một cách bình thản và cất tiếng: Me..e..e..o..o..o!

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Đến đâu?

Trong giờ địa lý, cô giáo hỏi:

- Em nào cho cô biết, nếu ta đào một cái lỗ thật sâu ở lớp học này (ý nói đến tâm trái đất), chúng ta sẽ đi đến đâu?

- Phía cuối lớp học vọng lên tiếng trả lời: Thưa cô, chúng ta sẽ đi đến phòng kỷ luật ạ!