Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vợ chồng ngành xuất bản

Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

- Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

- Em để cho anh giữ bản quyền.

Vài năm sau. Cô vợ đọc:

- Sách đã cũ rồi phải không anh.Sao nay em thấy anh đọc nhanh.Không còn đọc kỹ như trước nữa.Để sách mơ thêm giấc mộng lành.

Anh chồng ngâm:

- Sách mới người ta thấy phát thèm.Sách mình cũ rích, chữ lem nhem.Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc.Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm.

Cô vợ thanh minh:

- Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác.Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Anh chồng lầu bầu:

- Đọc tới đọc lui mấy năm rồi.Cái bìa sao giống giấy gói xôi.Nội dung từng chữ thuộc như cháo.Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi.

Gã hàng xóm hắng giọng sang:

- Sách cũ nhưng mà tui chưa xem.Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm.Cũng tính hôm nào qua đọc lén.Liệu có trang nào anh chưa xem?

Truyện cười dân gian

Đọc trên tờ thông báo của quán rượu East End:

- Giám đốc cơ sở không chịu trách nhiệm về các loại áo khoác ngắn, áo gió, áo măng tô và các dạng áo mưa bị mất cắp, trừ trường hợp bị bắt quả tang tại hiện trường.

 

Nhất tự vi sư

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, ông chủ tịch xã đến thăm một trường cấp hai.

Trong buổi gặp mặt các thầy cô giáo và các em học sinh, ông hỏi một học sinh:

- Cháu có biết câu: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” ý nói gì không?

- Thưa bác, nhất là một, tự là chùa, sư là thầy. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có nghĩa là “Một nhà chùa có một ông thầy, bán cái chùa thì còn lại mỗi ông thầy”.

Ông chủ tịch nghiêm nghị:

- Hỏng! Hỏng cả rồi! Học sinh, học trò vô lễ thật... các cháu có nghe nói: “Tiên học lễ, hậu học văn” lần nào chưa? Đấy, đấy! Bà tiên trên trời còn học lễ nghĩa, bà hoàng hậu là vợ vua, uy quyền là thế mà còn phải học văn nữa là các cháu.

- ??????

Sợ không kham nổi phần thưởng

Một tiều phu bị rơi rìu xuống sông, anh đang ngồi buồn rầu nhìn dòng nước xoáy thì Bụt hiện lên an ủi: 'Đừng buồn! Ta sẽ mò chiếc rìu cho con'. Dứt lời, Bụt biến mất và loáng cái ông đã ngoi lên, tay cầm chiếc rìu bằng vàng.

- Đây có phải rìu của con không?

- Thưa Bụt, không phải rìu của con.

Bụt lại lặn xuống nước mò lên một cái rìu bạc, chàng tiều phu vẫn không nhận. Lần thứ ba, Bụt mò lên cả ba chiếc rìu vàng, bạc và sắt, anh chỉ nhận chiếc rìu sắt là của mình. Thấy anh nghèo túng mà thật thà chất phác, Bụt liền cho anh cả ba chiếc rìu...

... Vài năm sau, tiều phu nọ đi dạo cùng vợ trên bờ sông xưa, không may cô vợ trượt chân ngã xuống nước. Anh chàng thở phào nhìn xoáy nước, định bỏ về thì Bụt lại hiện ra bảo:

- Ta sẽ mò vợ lên cho con, đừng buồn!

Anh tiều phu chưa kịp mở miệng thì Bụt đã hiện lên trên mặt nước cùng Cindy Crawford và hỏi:

- Đây có phải vợ con không?

Tiều phu loạng choạng suýt ngã, tim đập thình thịch, vội vàng lí nhí:

- Dạ phải...

- Nói dối! Ta sẽ trừng phạt ngươi!

Trước cơn thịnh nộ hiếm thấy của Bụt, chàng đốn củi tội nghiệp quỳ xuống nghẹn ngào:

- Mong Bụt hiểu cho, nếu con nói 'không' thì Người lại mang lên Claudia Schifer và tiếp tục 'không' thì người sẽ vớt đến vợ con, khi ấy con mà bảo 'đúng' thì Bụt lại cho con cả ba nàng. Thế thì con chết mất! Không thể nào kham nổi! Hu hu!

Nhớ ra chỗ để ô

Bài thuyết giảng của cha đạo đang đề cập đến 10 điều răn.

Khi đến điều răn thứ 7: 'Ngươi không được ăn cắp', cha nhìn thấy một tín đồ có vẻ bồn chồn lo lắng. Lúc cha đề cập đến điều răn thứ 9: 'Ngươi không được ngoại tình', người đàn ông bỗng mỉm cười trở lại.

Sau buổi lễ, cha đạo đến gần người đàn ông nọ, hỏi nguyên nhân về thái độ đặc biệt của anh ta. người đàn ông nọ ngượng nghịu trả lời:

- Lúc cha giảng điều răn thứ 7, con chợt nhớ ra rằng con bị mất một cái ô, nhưng khi cha nói đến điều răn thứ 9, con sực nhớ ra con đã để quên nó ở chỗ nào!