Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vòng 1 của cô gái tóc vàng

Cô gái tóc vàng xinh đẹp thường lấy làm buồn phiền vì có số đo vòng 1 khá khiêm tốn. Cô ước ao một phép lạ nào đó có thể làm mình trở nên hoàn thiện.

Ước vọng của cô thấu tới trời xanh và Thượng đế sai một thiên thần xuống giúp cô gái tóc vàng được thỏa nguyện. Thiên thần tìm đến cô và ban phép lạ: mỗi lần có 1 người đàn ông nào nói với cô rằng 'Hãy thứ lỗi cho tôi!', số đo vòng 1 sẽ tăng lên một chút.

Tóc vàng liền đi ra phố và tình cờ đụng phải một người đàn ông. Ông này liền nói: 'Hãy thứ lỗi cho tôi!'. Ngay lập tức số đo vòng một của cô tăng lên một chút. Tóc vàng cảm thấy vô cùng sung sướng.

Ngày hôm sau, tóc vàng lại vô tình va vào một người đàn ông trong tiệm tạp hóa. Ông ta vội vàng nói: 'Hãy thứ lỗi cho tôi!' và số đo vòng 1 của cô lại tăng thêm một chút. Tóc vàng cảm giác như mình đang ở trên chín tầng mây.

Lòng phơi phới yêu đời, tóc vàng quyết định tự thưởng cho mình bữa ăn thật ngon tại một nhà hàng. Do mải ngắm nghía cách bài trí trong nhà hàng nên cô đâm sầm vào anh chàng bồi bàn. Anh này vồn vã cúi gập người và nói: 'Xin ngàn lần thứ lỗi cho sự vụng về của tôi...'.

Ngày hôm sau, trên trang nhất của tờ báo địa phương đăng tin: 'Một bồi bàn bị đè chết bởi .....'.

 


Tống tiền kiểu mới

Một bà vợ bị bắt cóc. Hai ngày sau, điện thoại của ông chồng đổ chuông.

- Nếu hai tiếng đồng hồ nữa, ông không nộp 2.000 USD tiền chuộc - kẻ bắt cóc ở đầu dây kia doạ - thì chúng tôi sẽ đem trả bà vợ về với ông ngay lập tức.

Thấy kết quả sau 3 ngày

Tại hội nghị quốc tế phụ nữ, đại biểu đầu tiên đứng lên phát biểu.

- Như hội nghị lần trước, chúng ta đã nhất trí cần phải quyết liệt hơn với những ông chồng. Sau khi từ hội nghị trở về, tôi đã nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không nấu nướng gì nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu vào bếp và hôm đó, anh ấy đã nấu một bữa tối ngon tuyệt.

Cả hội nghị vỗ tay. Đến đại thứ hai đứng lên phát biểu:

- Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng tôi sẽ không lo việc giặt giũ nữa, anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu mang áo quần đi giặt, và anh ấy không chỉ giặt đồ của mình mà còn giặt đồ của cả tôi nữa.

Cả hội nghị lại vỗ tay. Đại biểu thứ ba đứng lên:

- Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không đi chợ nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, tôi đã bắt đầu nhìn thấy lại được một chút, khi 2 mắt của tôi bớt sưng hơn 2 ngày trước.

Mặc cả khéo léo

Từ một làng nhỏ ở Hungary, con trai gọi điện cho bác sĩ ở Budapest và hỏi về thù lao khám bệnh cho bố mình. Bác sĩ trả lời là 1.000 forint, chàng thanh niên hẹn sẽ đón ông tại ga xe lửa. Tới lúc gặp bác sĩ, anh ta buồn rầu thông báo:

- Thật không may, bố tôi vừa mất rồi. Nhưng để bác sĩ khỏi bị thiệt thòi tôi đã tìm được 10 người trong làng, họ đồng ý trả 150 forint cho mỗi lần khám bệnh. Khám cho 10 người xong, anh thanh niên tiễn bác sĩ ra ga, ông này nói:

- Tôi chỉ yêu cầu 1.000 forint mà thu được 1.500 forint. Vì vậy tôi chia đôi phần dôi ra. Đây là 250 forint của anh.

- Xin cảm ơn bác sĩ! Tôi xin được nói thật là cha tôi không chết mà ở trong số 10 người đã được bác sĩ khám bệnh.

Quà tặng cô giáo

Hôm đó là ngày sinh nhật của cô giáo dạy tiểu học. Cô rất dễ thương, được mọi học sinh yêu mến nên các em mang rất nhiều quà đến tặng cô.

Mary mang một cái túi với một cái cây.

- Bố em làm nghề trồng hoa! - Mary giải thích.

- Thật tuyệt vời! Nhớ cảm ơn bố hộ cô nhé! - Cô giáo ân cần cảm ơn.

Kế đó, Johnny tặng cô giáo một hộp bánh.

- Bố em là người làm bánh! - Johnny giải thích.

- Cô thích lắm! Cám ơn bố cho cô nhé!

 Phillip bước tới với một cái hộp to đang chảy ra một thứ chất lỏng.

- Bố em làm nghề gì? - Cô giáo hỏi.

- Bố em là chủ tiệm rượu.

 Cô giáo đưa ngón tay quyệt một ít thứ chất lỏng và đưa lên miệng nếm thử.

- Có vị ngọt chát! - Cô nói. - Có phải đó là rượu vang không?

- Không phải ạ!

Cô nếm thêm một chút nữa.

- Hơi chua! Hình như là champagne?

- Cô lại đoán sai rồi!

Cô giáo lại thử thêm nữa và cuối cùng nói:

- Cô chịu rồi. Thế trong hộp là cái gì vậy?

Gương mặt Phillip bừng lên rạng rỡ:

- Thưa cô, một con chó con!