Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vọng cổ Bia

Xa bia mới ban chiều, thế mà lòng nghe buồn hiu, là nhớ bao điều, muốn được ở bên thùng bia, để uống cho nhiều...là sao ta?

Nói chung là bia đó, ah mà đó có phải là bia ko, mà sao vắng bia là thèm...dzố dzô dzố dzô.

Không được ở bên bia lòng buồn vu vơ, mong cho sao 2 ta nhậu hoài ko say, mong cho bao nhiêu bia nhậu hoài ko vơi, là là nhớ bia nhiều lắm, ước cho mình không xa...

Người iu ơi anh muốn cùng em nhậu cho tới sáng không ai bỏ về, mình bên nhau đi đến hết đêm này...dzố dzô, dzố dzô...dzố dzô ...

Vật đổi sao dời

Anh lính nghĩa vụ tới doanh trại nhận đơn vị. Anh kinh ngạc vô cùng khi thấy thượng sĩ chỉ huy đơn vị tỏ ra thật đáng mến, ân cần hỏi han anh đi đường có mệt không, xách hành lý hộ anh, đưa anh tới tận phòng, xếp giường cho anh, trìu mến như một người cha.

Anh lính mới khoan khoái yên giấc nồng. Sáng tinh mơ hôm sau, anh tỉnh giấc đột ngột với lời quát của viên thượng sĩ:

- Dậy, dậy mau! Quân lười biếng khốn kiếp. Có muốn đi phạt lao động cải tạo không?

Binh nhì ngái ngủ run rẩy thắc mắc:

- Ô hay! Hôm... hôm qua...

Viên thượng sĩ cười gằn:

- Hôm qua à? Sao ngu quá vậy? Chú mày không thấy doanh trại đầy lũ phóng viên truyền hình hả?

 

Phải giống nhau

- Vẫn biết lấy vợ là phải chọn lựa kỹ càng dù bác là người tục huyền và tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, nhưng sao bác cứ phải chọn người có hình dáng, chiều cao tương tự như người vợ đã mất? Có phải bác không thể nào quên được hình ảnh thân quen của người vợ quá cố?

- Quên cái lý do ấy đi, điều quan trọng là người vợ đã mất của tôi để lại quá nhiều quần áo, tôi muốn người thay thế của cô ấy tận dụng chúng.

Tai nạn của ông nội

Peter hỏi cha: 'Tại sao ông nội mất vậy cha?'. 'Ông mất trong giấc ngủ con ạ...'.

- Ổ, vậy hẳn ông thấy thanh thản và hạnh phúc lắm.

- Ừm, thực ra có nhiều người cũng gọi ông dậy lúc đó. Nếu ông dậy sớm thì chắc còn sống lâu hơn nữa...

- Sao vậy cha?

- Ông nội là tài xế xe buýt, ông ngủ gật trong khi lái xe.

Thay đổi nhiều quá!

Một bà góa giàu có mời họa sĩ đến nhờ vẽ bức chân dung người chồng quá cố của bà ta.

- Được ạ - họa sĩ nói - Bà có ảnh ông ấy không?

- Không! Vì thế tôi mới nhờ anh vẽ chân dung chứ.

- Nhưng thưa bà, bà muốn tôi vẽ thế nào?

- Vẽ thế nào tùy anh! Đó là nghề của anh cơ mà... Còn tôi, tôi chỉ có thể nói với anh rằng mắt ông ấy màu nâu, tóc đen, ông ấy có bộ ria nhỏ và lúc nào ông ấy cũng mỉm cười!

Anh họa sĩ tự nhủ không nên từ chối người đàn bà tốt bụng này và nói cho cùng, anh chẳng có lý do gì để bỏ lỡ một đơn đặt hàng như vậy.

Một tháng sau, anh đem bức tranh bọc kín đến. Anh ta cởi dây buộc, gỡ giấy bọc rồi đặt tranh lên trên lò sưởi. Bà góa lùi lại một chút rồi kêu khóc thảm thiết:

- Trời ơi! Mới có mấy năm mà ông ấy thay đổi nhiều quá!