Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Vừa bán vừa biếu

- Một bà bán hàng nổi tiếng bán đắt. Một hôm, có người nông dân vào mua hàng, bà ta giở giọng ngọt nhạt: "Tôi vừa bán vừa biếu ông đấy".

- Người nông dân chẳng phải tay vừa, ông nói: “Cảm ơn bà, tôi xin nhận một nửa là số hàng biếu, nửa còn lại bà cất giùm, ngày mai tôi mang tiền đến lấy sau”.


Sơ cứu tại quầy tính tiền

Trung tâm cấp cứu 05 nhận được một cú điện thoại:

- A lô, phòng cấp cứu phải không? Cho một xe đến ngay khách sạn Z, tại bàn tính tiền có một khách hàng bị ngất!

Bác sĩ trực cấp cứu, bình tĩnh trả lời:

- À, ca này thường gặp thôi! Trong lúc đợi chúng tôi, hãy làm các động tác sơ cứu như sau:

Bước 1: Gỡ ngay hoá đơn tính tiền ra khỏi tay khách hàng.

Bước 2: Đặt khách hàng nằm yên tĩnh trong một phòng hạng ba.

Bước 3: Dùng tấm biển đại hạ giá quạt nhè nhẹ trước mặt khách.

Cáo phó

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố: 'Thầy giáo toàn trù con, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp'.

Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy:

- Tôi nghe cháu nó nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù con ông hồi nào đâu. Ông thử nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:

- Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.

 

Vâng, tôi "đồng tính"

Người lính thủy thủ đã nghĩ ra cách để có thể ngủ một giấc ngon lành cùng phòng với anh chàng lính không quân hay gây ồn.

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.

- Ông phải còn phòng nào nữa chứ - anh ta khẩn khoản - hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu.

Người quản lý nói:

- À, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người, một anh chàng thuộc lực lượng không quân. Và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đã phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không.

- Không vấn đề gì - người lính thuỷ mệt mỏi nói - Tôi sẽ lấy nó.

Sáng ngày hôm sau, anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời.

- Anh ngủ thế nào? - Người quản lý hỏi.

- Chưa bao giờ tốt hơn thế.

Người quản lý rất lấy làm ấn tượng:

- Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?

- Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay - Anh chàng kia nói.

- Làm thế nào mà anh làm được?

- Khi tôi vào phòng, anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi - anh thuỷ thủ giải thích - Tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói: 'Ngủ ngon nhé, cưng'. Và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi.

Người nhà đang nằm đợi

Trước tiệm thuốc tây có một hàng người đang xếp hàng chờ đến lượt.

Bỗng một chàng trai từ phía sau vừa chen lên vừa hổn hển nói:

- Làm ơn cho tôi qua, gấp lắm, người nhà đang nằm đợi.

Nghe vậy mọi người liền tránh ra nhường đường cho anh ta đi. Đến quầy thuốc anh ta nói với người bán:

- Làm ơn cho 2 bao cao su.