1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Anh sai rồi

Nguyễn Hồng Thuận
Anh vô [Dm] tình làm nhiều lần em phải [F] khóc
Đã cho [C] em với biết bao nỗi [Bb] buồn
Nước mắt [Dm] em nhiều đêm vì anh rơi [F] xuống
Bao vô [C] tâm anh nào có biết [F] đâu.
Rồi cứ [Bb] thế vẫn cứ hay vui [C] đùa 
Rồi cứ [Am] thế đánh rơi mất tình [Dm] yêu
Đã để [Bb] lại trong em những vết [C] thương, anh sai [Dm] rồi.
Bỗng một [Dm] ngày chẳng còn em bên anh [F] nữa
Chẳng ai [C] mong ai ngóng anh trở [Bb] về
Đến lúc [Dm] này chợt nhận ra em ý [F] nghĩa 
Và thân [C] quen trong anh biết bao [F] nhiêu.
Giờ hối [Bb] tiếc cứ trách, anh sai [C] rồi
Giờ hối [Am] tiếc có trách em cũng [Dm] xa thật rồi
Vì vô [Bb] tâm nên anh đã mất [C] em
Chỉ còn [F] riêng anh trên thế [Am] gian.
Anh nhận [Dm] ra một điều rằng anh [Am] sai thật nhiều
Lời xin [Bb] lỗi chắc [C] đã muộn [F] màng
Chẳng biết [Gm] em giờ đây ở phương [Dm] trời xa ấy
Còn [Bb] yêu anh như lúc [Am] xưa.
Quay về [Dm] với hiện tại và anh phải [Am] cố dừng lại
Dù cuộc [Bb] sống bỗng [C] thấy quá [F] dài
Thứ tha [Gm] anh người ơi, gửi ngàn [Dm] lời xin lỗi
Và [Bb] em yêu ơi biết [C] không, anh nhớ [Dm] em nhiều.

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamviet.com

highlight chords
Anh vô [Dm] tình làm nhiều lần em phải [F] khóc
Đã cho [C] em với biết bao nỗi [Bb] buồn
Nước mắt [Dm] em nhiều đêm vì anh rơi [F] xuống
Bao vô [C] tâm anh nào có biết [F] đâu.
Rồi cứ [Bb] thế vẫn cứ hay vui [C] đùa 
Rồi cứ [Am] thế đánh rơi mất tình [Dm] yêu
Đã để [Bb] lại trong em những vết [C] thương, anh sai [Dm] rồi.
Bỗng một [Dm] ngày chẳng còn em bên anh [F] nữa
Chẳng ai [C] mong ai ngóng anh trở [Bb] về
Đến lúc [Dm] này chợt nhận ra em ý [F] nghĩa 
Và thân [C] quen trong anh biết bao [F] nhiêu.
Giờ hối [Bb] tiếc cứ trách, anh sai [C] rồi
Giờ hối [Am] tiếc có trách em cũng [Dm] xa thật rồi
Vì vô [Bb] tâm nên anh đã mất [C] em
Chỉ còn [F] riêng anh trên thế [Am] gian.
Anh nhận [Dm] ra một điều rằng anh [Am] sai thật nhiều
Lời xin [Bb] lỗi chắc [C] đã muộn [F] màng
Chẳng biết [Gm] em giờ đây ở phương [Dm] trời xa ấy
Còn [Bb] yêu anh như lúc [Am] xưa.
Quay về [Dm] với hiện tại và anh phải [Am] cố dừng lại
Dù cuộc [Bb] sống bỗng [C] thấy quá [F] dài
Thứ tha [Gm] anh người ơi, gửi ngàn [Dm] lời xin lỗi
Và [Bb] em yêu ơi biết [C] không, anh nhớ [Dm] em nhiều.