1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Bạn Tàu Ơi

Việt Johan
Bạn tàu. [Em]ơi,
bạn có hay chăng biển đông và đất liền
đã có những ranh [E]giới mà chúng ta khỏi bàn cãi.
Người anh em tôi ơi [G]ngàn năm chúng tôi bị đô hộ
mãi mới được tự [E]do.
[Em]Ngày nay cả hai ta đều có chủ quyền chính [Am]đáng.
Cớ sao lại kiếm chuyện bon chen vô lý trên ao làng [B7]tôi.
Bạn tàu [E]ơi !
Hãy tin hãy vui hợp tác cùng chúng [A]tôi.
Những người việt nam cute và gần [E]gũi.
Trong khói bom, trong chiến tranh.
Biết bao [G#m]lần, vẫn hiên [F#m]ngang.
Vì chúng [G#m]tôi, không ngán [F#m]ai.
Nên chúng tôi, không ngán [G]bạn.
Cả ngày [E]nay cả ngày [F#m]mai, cả [B7]muôn đời [E]sau.
.
Bạn tàu [E]ơi !
Hãy quên hết đi mọi ý đồ xấu [A]xa.
Những người văn minh không ai lại làm [E]thế.
Đất nước tôi, nhỏ bé thôi.
Nhưng xâm [G#m]lược, đâu dễ [F#m]dàng.
Hãy biết [G#m]điều, mà xóa [F#m]đi.
Cái thứ gọi, là lưỡi [G#m]bò.
Bởi hoàng [E]sa, và trường [F#m]sa là [B7]của việt [E]nam.
Của ngày [E]xưa, của ngày [F#m]nay, của ngày [B7]mai, của muôn đời [E]sau

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamchuan.com

highlight chords
Bạn tàu. [Em]ơi,
bạn có hay chăng biển đông và đất liền
đã có những ranh [E]giới mà chúng ta khỏi bàn cãi.
Người anh em tôi ơi [G]ngàn năm chúng tôi bị đô hộ
mãi mới được tự [E]do.
[Em]Ngày nay cả hai ta đều có chủ quyền chính [Am]đáng.
Cớ sao lại kiếm chuyện bon chen vô lý trên ao làng [B7]tôi.
Bạn tàu [E]ơi !
Hãy tin hãy vui hợp tác cùng chúng [A]tôi.
Những người việt nam cute và gần [E]gũi.
Trong khói bom, trong chiến tranh.
Biết bao [G#m]lần, vẫn hiên [F#m]ngang.
Vì chúng [G#m]tôi, không ngán [F#m]ai.
Nên chúng tôi, không ngán [G]bạn.
Cả ngày [E]nay cả ngày [F#m]mai, cả [B7]muôn đời [E]sau.
.
Bạn tàu [E]ơi !
Hãy quên hết đi mọi ý đồ xấu [A]xa.
Những người văn minh không ai lại làm [E]thế.
Đất nước tôi, nhỏ bé thôi.
Nhưng xâm [G#m]lược, đâu dễ [F#m]dàng.
Hãy biết [G#m]điều, mà xóa [F#m]đi.
Cái thứ gọi, là lưỡi [G#m]bò.
Bởi hoàng [E]sa, và trường [F#m]sa là [B7]của việt [E]nam.
Của ngày [E]xưa, của ngày [F#m]nay, của ngày [B7]mai, của muôn đời [E]sau