Cuộn trang
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

CAFE

Cuộn trang

Capo 1 
Liệu có thấy 
[Em]Cả một góc trời Tây đợi bình minh [D]đến, toan mở lời. 
Ở phía [C]dưới là những con người quen thuộc lang thang tìm chỗ ngồi. 
Xin thả [Em]cho làn khói nghi ngút khi hút chìm [D]dần trong suy tư. 
Ta thấy [C]cả một đàn cánh nhỏ di cư xé toạt làn gió vi vu... 
Khi thu, [Em]thẳng tầm mắt, chẳng cần bắt khoảnh [D]khắc hay là phát giác. 
Ta vẫn biết, [C]hạ sẽ đi, thu sẽ về mang theo lá vàng lác đác, các bác 
[Em]Công nhân dù không thân vẫn thường chạm mặt [D]nhau mỗi bữa sáng. 
Ta muốn nằm [C]gọn trong chăn, hơn là kiếm đồng lương mỗi nửa tháng... 
Nhưng rồi [Em]ai cũng phải trưởng thành, những giấc [D]mộng sẽ cùng trở lớn 
Chẳng ai muốn [C]mình đổ đốn bỏ trốn những điều mà người cha bảo nên tin... 
Anh thấy cần [Em]em hơn là dần quen lắng đọng đắng [D]họng chảy trên phin 
Cùng với những [C]điều bất trắc, sẽ lại thắc mắc thấy ngày hôm nay sao bận [Em]thay. 
Và, giá như, những lá [D]thư ngày ấy bằng cách nào đấy [C]trao tận tay, bao vận may 
Từng ấy lâu ta ngừng thấy nhau vô [Em]tình nơi quán xá. 
Vẻ đẹp giờ [D]cũng hơn xưa chợt sững cơn mưa 
Sương nên vương [C]lên bên trên khu rừng như từng tán lá...Xin đừng đánh giá! 
 
Như [Em]là đã từng đến đây , [D]khẽ ngồi xuống [C]ngay nơi hiên vắng 
Thì thầm vài [Em]chuyện tựa gió mây lặng [D]nhìn về đó đây giọt [C]nào phủ đắng lên đời? 
[Em]Cố trút hết bằng [D]ly nâu đen cho lòng này [C]vơi đi bao khát khao đong đầy. 
[Em]Chẳng có lấy niềm [D]vui đâu em giọt [C]đen hòa tan trong phin... 
 
[Em]Như đã thư thả hơn việc hằng đêm [D]phải hao tâm tổn sức 
Bằng cách [C]nếm trải những vị đắng nên khi quên đi bao năm thổn thức. 
Nắng đến, [Em]khi ánh nến vụt tắt được mất vẫn [D]thêm một lần bận tâm 
Sao lặng [C]câm, sao hoài nhớ ngoài đó ai đã làm em nặng tâm? 
Trả lại [Em]anh ánh nắng hời hợt rồi chợt bầu [D]trời như đã lại xanh 
Chỉ một [C]giây hồn xa vào mắt rồi chẳng bao giờ em trả lại anh... 
[Em]Chẳng ở đó, hẳn bởi gió đã [D]đưa em về ngã xưa nơi mà anh [C]và cả em chưa từng thử sống. 
Cả đô thành rộng lớn, núi [Em]rừng dần lớn cùng anh , từ khi [D]nào công nghệ phủ sóng... 
Xin hãy [C]yêu anh thêm lần nữa chỉ cần con tim một lần đủ nóng. 
Vì nơi [Em]em...nơi con [D]tim anh âm thầm đặt 
Nhưng đôi bàn [C]tay chưa 1 lần cầm chặt nên anh đưa tâm tư về lại phút trầm mặc! 
Em...[Em]Khoảng trống buồn bên ngoài khe [D]cửa 
Lời chào nhau bâng quơ mỗi [C]chiều rồi cũng đến hồi không còn nghe nữa... 
Ly cà phê sữa nếm mỗi giọt [Em]vào quá đổi ngọt ngào thế nhưng khi [D]đó mi 
có một vài giọt dài một [C]Ngày mệt nhoài cùng vị đắng thanh con đường vắng tanh 
nơi em rời xa đời ta 
 
[Em]Nhấp ly cà [D]phê, đưa đôi [C]mắt ngắm nhìn con phố đông người qua 
[Em]Uống ly màu [D]đen, như là [C]em cho ta nhiều đắng cay trong đời 
[Em]Cho giây phút hàn [D]huyên, để lòng [C]ta bỗng thấy ngã nghiêng 
[Em]Xin những lúc mà [D]em hững hờ cà [C]phê cùng nhau để nhắc lại chuyện [Em]xưa ! 
Giờ cùng giọt buồn chỉ còn mình ta...

Loading...

Video hướng dẫn