1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Cha -MTV

Cuộn trang

Làn da [Em] cháy nắng, vai còng [G] nhấp nhô, cuống [D] đôi chân, ông đạp [Em] qua bao phố phường. Giọt mồ [Em] hôi rơi, cho con [G] lớn khôn, bữa [D] cơm no, chiếc áo [A] mới đến trường. [Em] Đứa con nào đâu thèm [C] nghĩ suy, ngày qua chỉ [D] trách cha cơ [A] hàn, [Em] nó luôn mong ước như [C] chúng bạn, và cha của [D] nó không là [A] ông. Thời gian [Em] cứ thế vô tình [G] lướt qua, đứa [D] con nay lại làm [Em] cha như bao người. Chợt trong [Em] ký ức,bóng người [G] cha già, gánh [D] cho con bao năm [A] tháng nhọc nhằn. [Em] "Dáng cha giờ đây đã [C] khuất xa, còn chăng là [D] ký ức nhạt [A] nhoà, [Em] nỗi đau từng đêm dày [C] xéo con, chỉ mong được [D] thứ tha một [A] lần. [Em] Dáng cha giờ đây đã [C] khuất xa còn chăng là [D] ký ức nhạt [A] nhoà. [Em] Ước mong một ngày trời [C] nắng hồng, [D] Tuổi thơ về với bóng hình [A] cha Tuổi thơ con vẫn thường trách cha Vì không cho con được những thứ giống người ta . Từ miếng ăn tới quần áo mọi thứ đều thua xa. Bởi ngoài chiếc xích lô cha chẳng có gì cả Đến một ngày không còn cha con mới nhận ra Bao năm qua, cha vì con hy sinh đau buồn cách mấy nhưng cha vẫn lặng thinh Đơn giản cha muốn gánh mọi thứ một mình Con đã sai và không thể làm lại Vì dáng cha thử bước xa mại mãi Dẫu nước mắt có lăn dài cũng chẳng thể quay về Những ngày tháng cha còn tồn tại Những thèm khát gọi tiếng Cha như những ngày xưa Nhưng biết phải làm sao khi cha không còn nữa Cứ thế hằng đêm con lại nhớ về cha Một mình ôm trọn những kí ức nhạt nhòa Ngày con bé xíu cha thường cõng con,những lo toan đè trên đôi vai gầy. Rồi con vững bước cha luôn dõi theo,những suy tư đè lên đôi chân trần. Mãi mê học đòi cùng bao người mà con nào biết cha hao gầy,lánh xa người cha già cơ hàn vì lo sợ chúng bạn cười chê. Ngày mưa gió rét cha về túi không,nỗi âu lo hằn sâu ánh mắt buồn. Nhà còn bát cháo,cha nhìn rồi bảo con: hãy ăn đi, cha đã no rồi!"Dáng cha........về với bóng hình cha"

Video hướng dẫn