1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Chuyện người ngậm ngải tìm trầm

Châu Kỳ , Hồ Đình Phương
1. Câu chuyện [Dm] cũ đôi người tình của thời quốc kiến
Dòng lệ [Gm] dâng xin trời [Am] chứng cho một lời [Dm] nguyền
Trời cao chưa [Bb] thấu, trời cao chưa [Gm] thấu, trời cao chưa [C] thấu
Tình đã ly [F] tan, ôi tình đã ly [A] tan
Mới nên tích [A7] sự người ngậm ngải tìm [Dm] trầm.
2. Ai ngậm [Dm] ngải đi tìm trầm vượt đồi băng suối
Trọn đời [Gm] dâng bao mộng [Am] ước cho cuộc tình [Dm] đầu
Người đi đi [Bb] mãi, người đi đi [Gm] mãi, người đi đi [C] mãi
Vẫn thấy cô [F] đơn, ôi vẫn thấy cô [A] đơn
Dấu chân phong [A7] trần vào chuyện buồn ngàn [Dm] phương.
ĐK:
Cây trầm [D] quý chính là nàng con [Bm] gái
Là cố [Em] nhân sầu lệ ướt mấy mùa [A] trăng [F#m]
Rồi gục [Bm] chết dáng thiêng [G] vùi rừng hoang [D] vắng
Hương trầm [Em] lên không vương phấn bụi nhân [F] gian. [A7]
Nghe hương trầm [D] đó chính là người yêu [Bm] cũ
Rừng núi [Em] sâu chàng ngậm ngải quyết tìm [A] em [F#m]
Mỏi mòn [Bm] bước tháng năm [G] già hồn cô [D] lữ
Ngải tan [A7] rồi chàng đành hoá kiếp dã [D] nhân.
3. Ôi buồn [Dm] lắm khi kể lại chuyện tình xưa ấy
Người dã [Gm] nhân tuy đổi [Am] xác nhưng trọn lời [Dm] nguyền
Còn ai ai [Bb] nữa, còn ai ai [Gm] nữa, còn ai ai [C] nữa
Vì trót yêu [F] thương, ôi vì trót yêu [A] thương
Đã cho tất [A7] cả chỉ để rồi dở [Dm] dang.

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamviet.com

highlight chords
1. Câu chuyện [Dm] cũ đôi người tình của thời quốc kiến
Dòng lệ [Gm] dâng xin trời [Am] chứng cho một lời [Dm] nguyền
Trời cao chưa [Bb] thấu, trời cao chưa [Gm] thấu, trời cao chưa [C] thấu
Tình đã ly [F] tan, ôi tình đã ly [A] tan
Mới nên tích [A7] sự người ngậm ngải tìm [Dm] trầm.
2. Ai ngậm [Dm] ngải đi tìm trầm vượt đồi băng suối
Trọn đời [Gm] dâng bao mộng [Am] ước cho cuộc tình [Dm] đầu
Người đi đi [Bb] mãi, người đi đi [Gm] mãi, người đi đi [C] mãi
Vẫn thấy cô [F] đơn, ôi vẫn thấy cô [A] đơn
Dấu chân phong [A7] trần vào chuyện buồn ngàn [Dm] phương.
ĐK:
Cây trầm [D] quý chính là nàng con [Bm] gái
Là cố [Em] nhân sầu lệ ướt mấy mùa [A] trăng [F#m]
Rồi gục [Bm] chết dáng thiêng [G] vùi rừng hoang [D] vắng
Hương trầm [Em] lên không vương phấn bụi nhân [F] gian. [A7]
Nghe hương trầm [D] đó chính là người yêu [Bm] cũ
Rừng núi [Em] sâu chàng ngậm ngải quyết tìm [A] em [F#m]
Mỏi mòn [Bm] bước tháng năm [G] già hồn cô [D] lữ
Ngải tan [A7] rồi chàng đành hoá kiếp dã [D] nhân.
3. Ôi buồn [Dm] lắm khi kể lại chuyện tình xưa ấy
Người dã [Gm] nhân tuy đổi [Am] xác nhưng trọn lời [Dm] nguyền
Còn ai ai [Bb] nữa, còn ai ai [Gm] nữa, còn ai ai [C] nữa
Vì trót yêu [F] thương, ôi vì trót yêu [A] thương
Đã cho tất [A7] cả chỉ để rồi dở [Dm] dang.