Cuộn trang
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Con nhớ nội

Cuộn trang

1. Chốn thị thành xa [Dm] xăm lòng của con vẫn luôn nhớ quê [G] nhà Nơi nuôi lớn đời [Bb] con, có người nội tảo tần ngày nắng [F] mưa Nhớ những ngày còn [A7] thơ sống bên nội dù có khó khăn [G] nhiều Dù thiếu thốn mọi [C] điều vẫn vui [A7] vì con có nội thương [Dm] yêu. 2. Nhớ nội từng ru [Dm] con lời nỉ non những đêm mưa rất [G] buồn Chăm con tóc còn [Bb] xanh đến khi mà tóc nội bạc héo [F] hon Vất vả nuôi đàn [A7] con lớn khôn rồi đến đứa cháu bạc [G] phận Công đức ấy bất [C] tận con ghi [A7] tạc vào lòng mình trăm [Dm] năm. ĐK: Phận đời con [Dm] lỡ gặp nhiều dang [C] dở, cha mẹ chẳng bên [F] con Tưởng chừng long [G] đong nào ngờ đời [C] con được nội yêu thương [F] lắm Dù rau với [Dm] cháo, lòng con vẫn thấu được hơi ấm tình [F] thâm Đi xa ngàn [G] phương thì con vẫn [A7] hướng, vẫn trông mong về [Dm] nội. 3. Mỗi lần về thăm [Dm] quê nội mừng vui, nội nhìn con tươi [G] cười Công kĩ nấu cho [Bb] con món nào mà con thật là thích [F] ăn Nhớ đến nội tim [A7] con bỗng đau quặn vì đã mất nội [G] rồi Tìm đâu giữa cõi [C] đời có một [A7] người thương con như là [Dm] nội.

Loading...

Video hướng dẫn