Ép duyên

≣≣
[Bb] Một chiều tàn nắng [C] phai nhìn theo dáng [Am] ai khuất sau lưng [Dm] đồi
Bỏ lại [Gm] đây những ngày tháng [C] năm biết bao ngày sương [F] gió [A7]
Người [Bb] theo chốn [C] phiêu bồng [G] để lại đây nỗi nhớ rêu phong
[Am] người hoài thương ước hẹn trăm [Dm] năm.
[Dm] Em nỡ chia lìa chốn dương trần mình [G] anh trách sao phận bạc
À [Bb] ơi bến vắng đò [C] xưa tiếng lòng hiu [F] hắt
[Bb] Hỡi thế thái trần [C] gian có phải trêu [G] đùa với người thiện lương
Trong cô đơn tịch [Gm] liêu có bao nhiêu người sẽ [Am] thấu mất người mình [Dm] thương
Đớn đau nhường nào
[Bb] Nếu hữu ý luân [C] hồi nhành liễu [Am] theo gió mang về [Dm] đâu
[Gm] Tà áo ấy vẫn [C] đây tấm thân dãi [F] dầu [A7]
Hồ điệp uyên [Bb] ương giờ đành chia [C] cách lòng khổ [G] mang bi oan trái ngang
Hẹn kiếp [Am] sau, ta sẽ cùng nên nghĩa phu [Dm] thê
RAP:
Điệu [Bb] buồn này ai hát? mà [C] vương sầu man mác
Ta nhoẻn miệng [Dm] cười nơi chốn trần thế nhưng sâu thâm tâm này tan nát
Liệu đây phải [Bb] chăng là khổ hạnh hóa kiếp luân [C] hồi vẫn nặng mang
Bất chấp thông [Dm] thiên đạo lý đến mấy vẫn chẳng thể [F] nên nghĩa tào khang
Ta [Bb] hận trách sao ông trời không [C] có chút lương tri
Khiến cho [G] ta như một cái xác không hồn chẵng khác gì cương thi
Ta đánh [Gm] mất đi lý trí dần thay [Am] đổi cả tính tình
Người đời trách [Dm] sao ta quá si tình vì người không còn là chính mình.
[Bb] Ha i [C] a i a [Dm] ha
Ta đã không còn là chính mình
[Bb] Ha i [C] a i a [Dm] ha
Ta dần thây đổi đi tính tình
Ta nếm [Bb] trải, sự đời này vô vị [C] khi vắng hồng nhan
Chén tiêu [G] sầu kia đã là gì so với bao nhiêu mặn đắng lòng mang
Chẳng còn [Gm] động lòng trắc ẩn chẳng [Am] màng chuyện giang sơn
Chỉ hẹn lại [Dm] nhau ở một cuộc đời nào khác sẽ bớt đau đớn hơn
Danh sách hợp âm (Click để tắt)