1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Huyền thoại chiều mưa

Cuộn trang

Một chiều cuối [D] tuần mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [D] giăng Em [Bm] đến thăm [A] anh vì trời mưa [G] mãi nên không kịp [D] về Bên em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa đáy mắt mộng mơ Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [A] tai anh kể chuyện ngày xưa. Chuyện xưa kể [D] rằng trên thiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [D] đăng Thiên [Bm] Quốc đang [A] vui một nàng tiên [G] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà Ðang say nên trời bèn đọa [A] đày nàng xuống dưới trần gian Làm người dương [G] thế không biết bao [A] lâu mới cho quay về [D] trời. Em [D] ơi! nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mây bay [A] nhiều Và vì thương đời [G] lính thương kiếp sống phong [D] sương Nên dù rằng một [A] hôm Thiên [Bm] sứ trời sai đem mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về Tiên nói [Em] dối, tiên còn đang giận [A] trời và tiên chưa về [A] đâu. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng và đang ngắm mây [D] bay Em [Bm] đứng bên [A] anh nguyện thầm mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về Tiên ơi, nếu mà trời gọi [A] về thì tiên nữ về không? Mỉm cười em [G] nói, tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều.

Video hướng dẫn