Cuộn trang
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Huyền thoại

Cuộn trang

[Em] Chiếc nón lá che ngang hai đứa: khô Tấm áo trắng thôi không bay nữa, hồi ức về [Bm] em còn, hình bóng của em còn Hằng đêm [Em] nuốt lấy bóng trăng giữa sương mù, phút chốc thấy ta giống như nhẹ bớt ngày [Bm] u hoài, cay đắng và điên dại. Hồn ta [Em] mong lướt ánh sáng trong cõi mơ về phía em, [G] khi thuyền đến nơi nàng có trông thấy ta [Bm] Kêu van thiết tha, em vẫn cứ xa chốn [Am] lạ [C] ta [D] thấy [C] mình: vật vờ như hồn [Em] ma! Thương ai nhớ ai em là nỗi đau nhưng êm [G] dịu, ta là nắng chiều sắp thành bóng đêm chẳng còn [A] người trông theo, chẳng còn [C] gì bám víu [Em] Cô đơn, tủi hờn đang giày xéo nơi xác thân tàn, [G] sao nàng im lặng, ôi lạnh lẽo ta đi tìm [A] bụi sao băng, ta thành [C] kẻ buôn trăng. [Em] Lúc mới biết yêu cô thôn nữ chưa nên lời! Lãng khách luyến lưu nhưng mắc cỡ do đó mà [Bm] trong lòng vương vấn làn hương nồng Và vầng [Em] trăng đi theo ta từ khi ấy buông tơ thành mắt môi nàng, cho đêm cô quạnh ôm lấy thi nhân thổn thức và [Bm] bẽ bàng Người xuống vội đò ngang... Hồn ta [Em] mong lướt ánh sáng trong cõi mơ về phía em [D] nhưng thuyền đứng im nơi trái tim chính ta. [Bm] Kêu van thiết tha em vẫn cứ xa chốn [Am] lạ [C] ta [D] thấy [C] mình: Vật vờ như hồn [Em] ma!

Loading...

Video hướng dẫn