Khi Thái Sơn Ngả Bóng Cuối Trời

≣≣
Con cứ [Am] ngỡ rằng núi Thái [C] Sơn không bao giờ ngã [E] xuống. [E7] 
Con cứ [Am] ngỡ rằng bàn tay[A7] Cha mãi mãi bên [Dm] con. 
Nhưng hôm[E7] nay bóng dáng[Am] Cha đã khuất xa[E] rồi. 
Núi Thái [A9] Sơn ngả bóng cuối [Dm6] trời. 
Con ở[G7] lại với nỗi đơn[C] côi,gọi thầm tên [Am] Cha,Cha [F] ơi, Cha [C] hỡi! [E] 
 
Con cứ [Am] ngỡ rằng núi đá [C] kia muôn đời đứng [E] vững.[E7] 
Con cứ [Am] ngỡ rằng rồi mai [A7] đây được báo hiếu công [Dm] ơn. 
Nhưng hôm [E7] nay tấm thân [Am] Cha về với cát [E] bụi. 
Núi Thái [A7] sơn chìm giữa biển [Dm6] đời. 
Có dòng [E7] lệ thấm xuống đại [Am] dương.
Danh sách hợp âm (Click để tắt)