Nắng Ấm Khi Xưa

≣≣
Capo 4
.
Ngọn gió [Em]ấy khẽ vui đùa làn [Bm]tóc,
như ngón [C]tay ai ngày xưa vẫn [G]vuốt ve.
Như kỉ [Am]niệm từng buổi chiều vẫn mãi [Bm]trong ánh mắt,
chỉ [C]thiếu vắng một người [D]ở lại bên anh...
.
Người [Em]bước đến chốn nào bình yên [Bm]thế?
Để [C]anh ở lại gượng cười qua [G]nỗi đau.
Để [Am]anh lặng nhìn từng giọt nắng nhỏ [Bm]nhoi tan biến,
cùng hoàng [C]hôn khi xưa [D]lạc mãi vào [Em]đêm...
.
ĐK:
Biết thế khi [C]xưa anh chẳng [D]khóc để niềm [Bm]vui thêm đong [Em]đầy,
Biết thế anh [C]sẽ giữ chặt [D]lấy thì đôi [G]ta đâu cách [B]xa.
Kí ức bên [C]em bao ngày [D]qua là duy [Bm]nhất, anh chẳng [Em]thể
Tìm được [C]ai cho anh quên đi những kỉ [D]niệm.
.
Mỗi sớm khi [C]ban mai vừa [D]lên ánh bình [Bm]minh soi căn [Em]phòng,
Dõi mắt trông [C]theo những chờ [D]mong ngày em [G]đến như giấc [B]mơ.
Nắng ấm khi [C]xưa có về [D]đây để anh [Bm]sống lại những [Em]ngày
[C]em, có vòng tay [D]ấm, dịu [G]êm...
Danh sách hợp âm (Click để tắt)