1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Ngại Ngùng - Hương Tràm [Am]

                                      [Am]   [F]             [C]             [G]             [Am]      [F] 
Đôi khi, lòng muốn nói cho riêng anh những âm thầm em mang . 
          [C]             [G]         
Từ tận sâu trái tim đang mơn man. 
   [Am]      [F]              [C]           [G] 
Mọi lời lúc đó anh trao em mãi như còn . 
          [Am]     [F]           [C]           [G] 
Thế nhưng từ phía em chưa một câu đáp lời . 
 

         [F]               [G]                   [C]        [Am] 
Nhành hoa kia đang hé sắc hương trong lần đầu biết yêu . 
         [F]                [G]           [C]        [Am] 
Trời xanh để ôm những giấc mơ ban từng ánh nắng . 
     [F]                  [G]                 [C]        [Am]
Và em nhành hoa mới đến trong anh còn như ngây dại . 
         [G]        [F] 
Vừa để em thấy vui . 
 

            [Am]              [F]                  [C]            [G] 
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa . 
             [Am]                    [F]               [C]               [G] 
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường . 
              [Am]      [F]         [C]             [G] 
Bao ngại ngùng vẫn còn , vẫn chưa thể thành câu . 
             [D]            [F] 
Yêu anh nhiều hơn chính em . 
            [Am]                [F]                [C]            [G] 
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên . 
             [Am]               [F]              [C]            [G] 
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu . 
                [Am]      [F]       [C]            [G]             [D]            [F] 
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu . 
 

                                                            
Đôi khi, lòng muốn nói cho riêng anh những âm thầm em mang. 
                                  
Từ tận sâu trái tim đang mơn man. 
                                        
Mọi lời lúc đó anh trao em mãi như còn. 
                                           
Thế nhưng từ phía em chưa một câu đáp lời. 
                                                        
Nhành hoa kia đang hé sắc hương trong lần đầu biết yêu. 
                                                 
Trời xanh để ôm những giấc mơ ban từng ánh nắng. 
                                                                          
Và em - nhành hoa mới đến trong anh còn như ngây dại. Vừa để em thấy vui. 
                                                              
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa. 
                                                                     
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường. 
                                                
Bao ngại ngùng vẫn còn, vẫn chưa thể thành câu. 
                            
Yêu anh nhiều hơn chính em. 
                                                              
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên. 
                                                            
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu. 
                                                                          
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu. 
 

                                                              
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa. 
                                                                     
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường. 
                                                
Bao ngại ngùng vẫn còn, vẫn chưa thể thành câu. 
                            
Yêu anh nhiều hơn chính em. 
                                                              
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên. 
                                                            
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu. 
                                                                         
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu. 
                                

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hocdan.com

highlight chords
                                      [Am]   [F]             [C]             [G]             [Am]      [F] 
Đôi khi, lòng muốn nói cho riêng anh những âm thầm em mang . 
          [C]             [G]         
Từ tận sâu trái tim đang mơn man. 
   [Am]      [F]              [C]           [G] 
Mọi lời lúc đó anh trao em mãi như còn . 
          [Am]     [F]           [C]           [G] 
Thế nhưng từ phía em chưa một câu đáp lời . 
 

         [F]               [G]                   [C]        [Am] 
Nhành hoa kia đang hé sắc hương trong lần đầu biết yêu . 
         [F]                [G]           [C]        [Am] 
Trời xanh để ôm những giấc mơ ban từng ánh nắng . 
     [F]                  [G]                 [C]        [Am]
Và em nhành hoa mới đến trong anh còn như ngây dại . 
         [G]        [F] 
Vừa để em thấy vui . 
 

            [Am]              [F]                  [C]            [G] 
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa . 
             [Am]                    [F]               [C]               [G] 
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường . 
              [Am]      [F]         [C]             [G] 
Bao ngại ngùng vẫn còn , vẫn chưa thể thành câu . 
             [D]            [F] 
Yêu anh nhiều hơn chính em . 
            [Am]                [F]                [C]            [G] 
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên . 
             [Am]               [F]              [C]            [G] 
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu . 
                [Am]      [F]       [C]            [G]             [D]            [F] 
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu . 
 

                                                            
Đôi khi, lòng muốn nói cho riêng anh những âm thầm em mang. 
                                  
Từ tận sâu trái tim đang mơn man. 
                                        
Mọi lời lúc đó anh trao em mãi như còn. 
                                           
Thế nhưng từ phía em chưa một câu đáp lời. 
                                                        
Nhành hoa kia đang hé sắc hương trong lần đầu biết yêu. 
                                                 
Trời xanh để ôm những giấc mơ ban từng ánh nắng. 
                                                                          
Và em - nhành hoa mới đến trong anh còn như ngây dại. Vừa để em thấy vui. 
                                                              
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa. 
                                                                     
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường. 
                                                
Bao ngại ngùng vẫn còn, vẫn chưa thể thành câu. 
                            
Yêu anh nhiều hơn chính em. 
                                                              
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên. 
                                                            
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu. 
                                                                          
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu. 
 

                                                              
Lần đầu tiên em như bay giữa những sắc hồng của muôn đóa hoa. 
                                                                     
Dịu dàng mang tên anh trong nỗi nhớ nhung trải khắp những con đường. 
                                                
Bao ngại ngùng vẫn còn, vẫn chưa thể thành câu. 
                            
Yêu anh nhiều hơn chính em. 
                                                              
Rồi ngày mai tim muôn tia nắng lấp lánh tràn về nơi mái hiên. 
                                                            
Được nhìn anh đang mong em tới bên anh để nói phút ban đầu. 
                                                                         
Nhưng ngại ngùng vẫn còn đến bao giờ quên hết , sẽ nói được câu, bấy lâu.