Rồi cũng hoàng hôn

≣≣
1. [Em] Em bước dần vào hàng cây thu cuối nắng
Trải dài phía [C] kia bóng dáng thuở xa [D] xưa
[Am] Nơi có mùa mưa và con đường ướt [Em]
[B7] Nơi đã trôi xa khỏi [C] tầm với tay [Em] rồi.
2. [Em] Người còn ở [C] lại trong vùng thênh thang [G] vắng
Có nhớ gì [C] không khi năm nhạt tháng [D] phai
[Am] Mỗi mai nắng mới người ngoảnh nhìn mùa [Em]
[B7] Có thấy cuối đường chân [C] níu bước thu [Em] tan.
ĐK:
[Em] Bước chậm cách mấy đời cũng hoàng hôn [C] sắp
[D] Nắng có ngập [Am] ngừng thu rồi cũng chạm [Em] đông
Em đi về [B7] phía cuối đường mùa qua phố
[Am] Nghe tình tan [B7] dần thành [C] nắng ấm tháng [D] năm.
[Em] Bước chậm cách mấy đời cũng hoàng hôn [C] sắp
[D] Nắng có ngập [Am] ngừng thu rồi cũng chạm [Em] đông
Em đi về [B7] phía cuối đường mùa qua phố
[Am] Nghe tình tan [B7] dần thành [C] nắng ấm tháng [D] năm.
3. [Em] Em bước vào ánh chiều thu vàng nhạt nắng
Trời [C] yêu thương đầy vẫn lắng động quanh [D] đây
Lưu luyến hương xưa mây nhớ trời về [Am] lại
[B7] Thả xuống tóc bay từng sợi đã phai [Em] màu.
Danh sách hợp âm (Click để tắt)