1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Tiên Phước một miền quê

Thái Nghĩa , Ngân Vịnh
1. Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Dù có đi [E7] đâu cũng thương cũng [C#m] nhớ [D]
Nhớ núi [E7] Ngang còn đèo là đèo Liêu và eo [D] Gió
Một tiếng chim [E7] kêu cũng lượn dốc chập [A] chùng.
Miền quê [A] em [D] yêu mến khôn [C#m] cùng [F#m]
Thương con sông [D] Tiên bao [F#m] đời chảy [Bm] ngược
Núi Sấu trong Ve khô cằn hằn dấu [E7] chân người bước
[F#m] Mà mầm xanh Tiên [D] Phước [E7] vẫn lớn [A] lên.
Miền quê [Bm] xưa [E7] gian [F#m] khó trăm [Bm] bề
Mà chiều [D] nay [E7] chiều nay anh [A] về
Hoa cau lung [Bm] linh bên từng ngôi nhà [E7] mới
Đàn chim sáo bay qua đã quen lối đi [A] về.
2. Hãy [D] nhớ nghe [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Rừng núi lên [E7] xanh từ trong lòng [C#m] dân [D]
Nhớ những tháng [E7] năm giặc càn từ lò Thung về cây [D] Cốc
Một miếng cơm [E7] ăn bỗng nghẹn nửa lạ [A] chừng.
Miền quê [A] em [D] bám đất giữ [C#m] làng [F#m]
Thương sao quê [D] hương bao [F#m] ngày đánh [Bm] giặc
Dáng núi hình sông đan cài bằng trái [E7] tim luỹ thép
[F#m] Mà tình yêu đôi [D] lứa [E7] vẫn cháy [A] lên.
Để chiều [Bm] nay [E7] vang [F#m] tiếng ru [Bm] hời
Chiều làng [D] quê [E7] chiều trôi êm [A] đềm
Hoa cau đưa [Bm] hương dây trầu lên mầm [E7] mới
Đàn chim sáo bay qua càng quen lối đi [A] về.
* Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Hãy [D] nhớ nghe [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình.

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamviet.com

highlight chords
1. Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Dù có đi [E7] đâu cũng thương cũng [C#m] nhớ [D]
Nhớ núi [E7] Ngang còn đèo là đèo Liêu và eo [D] Gió
Một tiếng chim [E7] kêu cũng lượn dốc chập [A] chùng.
Miền quê [A] em [D] yêu mến khôn [C#m] cùng [F#m]
Thương con sông [D] Tiên bao [F#m] đời chảy [Bm] ngược
Núi Sấu trong Ve khô cằn hằn dấu [E7] chân người bước
[F#m] Mà mầm xanh Tiên [D] Phước [E7] vẫn lớn [A] lên.
Miền quê [Bm] xưa [E7] gian [F#m] khó trăm [Bm] bề
Mà chiều [D] nay [E7] chiều nay anh [A] về
Hoa cau lung [Bm] linh bên từng ngôi nhà [E7] mới
Đàn chim sáo bay qua đã quen lối đi [A] về.
2. Hãy [D] nhớ nghe [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Rừng núi lên [E7] xanh từ trong lòng [C#m] dân [D]
Nhớ những tháng [E7] năm giặc càn từ lò Thung về cây [D] Cốc
Một miếng cơm [E7] ăn bỗng nghẹn nửa lạ [A] chừng.
Miền quê [A] em [D] bám đất giữ [C#m] làng [F#m]
Thương sao quê [D] hương bao [F#m] ngày đánh [Bm] giặc
Dáng núi hình sông đan cài bằng trái [E7] tim luỹ thép
[F#m] Mà tình yêu đôi [D] lứa [E7] vẫn cháy [A] lên.
Để chiều [Bm] nay [E7] vang [F#m] tiếng ru [Bm] hời
Chiều làng [D] quê [E7] chiều trôi êm [A] đềm
Hoa cau đưa [Bm] hương dây trầu lên mầm [E7] mới
Đàn chim sáo bay qua càng quen lối đi [A] về.
* Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Anh [D] nói với [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình
Hãy [D] nhớ nghe [E7] em rằng Tiên Phước quê [A] mình.