1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Tình nhớ

Trịnh Công Sơn
1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo
2. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamviet.com

highlight chords
1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo
2. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa