1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Trầm tư

Thông Vi Vu
1. Có điều muốn [Am] quên, mà đâu [C] dễ quên đi được [Dm] nào [G]
Có điều muốn [C] nhớ, lại [F] thường chẳng nhớ được dài [E7] lâu [A7]
Điều muộn phiền muốn [Dm] xóa, mà sao chẳng xóa [G] nhòa!
Niềm [F] vui muốn mãi đong thật [C] đầy, lại [E7] cứ vơi đi qua từng [Am] ngày.

ĐK: Cuộc đời dù [Am] là nghịch lý thường [C] xuyên giữa quên và [E7] nhớ nhớ
Cuộc đời dù [G] là gặp gỡ triền [F] miên giữa [E7] nhớ và [Am] quên quên
Ngày từng [Dm] ngày tích góp niềm [G] vui thêm
Rồi muộn [C] phiền sẽ quên, nhịp [Em] sống sẽ vươn lên bình [Am] yên.

2. Những điều trái [Am] ngang, chẳng [C] ai muốn lang thang lại [Dm] gần [G]
Nhưng càng né [C] tránh, lại [F] càng bị vướng quàng vào [E7] chân [A7]
Điều lành tựa lúa [Dm] tốt, dù chăm vẫn khó [G] mọc
Còn [F] bao nết xấu như cỏ [C] dại, chẳng [E7] chút vun chăm nhưng mọc [Am] hoài.

3. Có nhiều đắng [Am] cay, chỉ đưa [C] tới tương lai mịt [Dm][G]
Có nhiều cay [C] đắng, lại [F] mở được lối vào thành [E7] công [A7]
Đời đẹp nhờ lẽ [Dm] sống, vượt lên những thất [G] vọng
Bình [F] minh đến lúc đêm lụi [C] tàn, và [E7] nắng lên khi mưa tạnh [Am] dần.

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamviet.com

highlight chords
1. Có điều muốn [Am] quên, mà đâu [C] dễ quên đi được [Dm] nào [G]
Có điều muốn [C] nhớ, lại [F] thường chẳng nhớ được dài [E7] lâu [A7]
Điều muộn phiền muốn [Dm] xóa, mà sao chẳng xóa [G] nhòa!
Niềm [F] vui muốn mãi đong thật [C] đầy, lại [E7] cứ vơi đi qua từng [Am] ngày.

ĐK: Cuộc đời dù [Am] là nghịch lý thường [C] xuyên giữa quên và [E7] nhớ nhớ
Cuộc đời dù [G] là gặp gỡ triền [F] miên giữa [E7] nhớ và [Am] quên quên
Ngày từng [Dm] ngày tích góp niềm [G] vui thêm
Rồi muộn [C] phiền sẽ quên, nhịp [Em] sống sẽ vươn lên bình [Am] yên.

2. Những điều trái [Am] ngang, chẳng [C] ai muốn lang thang lại [Dm] gần [G]
Nhưng càng né [C] tránh, lại [F] càng bị vướng quàng vào [E7] chân [A7]
Điều lành tựa lúa [Dm] tốt, dù chăm vẫn khó [G] mọc
Còn [F] bao nết xấu như cỏ [C] dại, chẳng [E7] chút vun chăm nhưng mọc [Am] hoài.

3. Có nhiều đắng [Am] cay, chỉ đưa [C] tới tương lai mịt [Dm][G]
Có nhiều cay [C] đắng, lại [F] mở được lối vào thành [E7] công [A7]
Đời đẹp nhờ lẽ [Dm] sống, vượt lên những thất [G] vọng
Bình [F] minh đến lúc đêm lụi [C] tàn, và [E7] nắng lên khi mưa tạnh [Am] dần.