1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Cạn cả nước mắt

Cuộn trang

Vòng hợp âm: [Am] [F] [C] [G] [Am] Xây lên bao vấn [F] vương Chưa thành hình đã [C] vỡ Trách móc chẳng thành [G] câu Ta chờ nhau giữa nỗi đau [Am] dài Ai thương ai nhớ [F] ai Trong lòng này đã [C] thấu Cớ sao, cớ sao, cớ sao xa [G] nhau. Oh oh [Am] oh Oh [F] oh Oh [C] oh Cớ sao xa [G] nhau. [Am] Không rõ ràng ! Đó là tình yêu mình chọn lựa Bên [F] người vì nghịch cảnh , bên nhau khi cần 1 điểm dựa Thương [C] nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa Đến không [G] được buông không đành . chẳng cách chi cho vừa Mình [Am] đặt những hoài nghi khi mắt và môi không chung gối Hành [F] hạ tinh thần nhau khi biết không thể còn chung lối Mình dửng [C] dưng với quyết định dù thấy kết quả ngay trước mặt Để rồi [G] buông tay nhau đau đến cạn cả nước mắt Chuyện tình [Am] mình thật nghiệt ngã, anh biết chứ ! Nhưng [F] trái tim luôn thắng lý trí tình yêu làm sao có thể chối từ Cay [C] đắng, xót xa, chưa điều gì mình chưa trải qua Trừ hạnh [G] phúc ngắn ngủi riêng sự tồi tệ hằng ngày cứ dài ra Anh [Am] vẫn yêu em , nguyên vẹn như ngày đầu Chỉ [F] khác là đang phải dối bản thân để mình mãi mãi xa nhau Gượng [C] cười, tự cứa vào tim của nhau vết sẹo chung Đúng [G] người, sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng [Am] Xây lên bao vấn [F] vương Chưa thành hình đã [C] vỡ Trách móc chẳng thành [G] câu Ta chờ nhau giữa nỗi đau [Am] dài Ai thương ai nhớ [F] ai Trong lòng này đã [C] thấu Cớ sao, cớ sao, cớ sao xa [G] nhau. Oh oh [Am] oh Oh [F] oh Oh [C] oh Cớ sao xa [G] nhau. Có người [Am] thương yêu nhiều năm điểm dừng trước sau không thể ngỏ Âm [F] thầm dõi theo nhau, vì thói quen ấy không thể bỏ Dẫu hạnh [C] phúc là mong manh, như bồ công anh bay trong gió Người vẫn [G] hoài thương mình là 2 mảnh ghép trong đó. Vì yêu [Am] thôi chưa đủ, em thừa hiểu điều đó mà Nếu [F] có chăng mình đến được sớm muộn cũng đôi ngã Nên [C] anh giữ sự im lặng để mình không phải vội xa Nhưng [G] sự thật là chua xót quá [Am] Đôi lời thương lời mong nhớ nhau Nhưng [F] chẳng thể nào lên tiếng Ta lặng [C] im, gió mưa tơi bời Bước về [G] nhau nước mắt lại rơi. Mình cho [Am] nhau hy vọng chưa bao lâu lại vụt tắt Ngẩng [F] ngơ với duyên phận suốt đời không có nút thắt Mình dửng [C] dưng với quyết định dù thấy kết quả ngay trước mặt Để rồi [G] buông tay nhau đau đến cạn cả nước mắt.

Video hướng dẫn